Tiểu thuyết Ngọt ngào vị đắng 5 & 6 (Đoàn Hoài Trung)

image large n6ud8no3hk Tiểu thuyết Ngọt ngào vị đắng 5 & 6 (Đoàn Hoài Trung)

NGỌT NGÀO VỊ ĐẮNG

Tiểu thuyết của Nhà văn Đoàn Hoài Trung

 

 

 

NĂM

 

Rời sân bay Văn muốn đến nhà Alena trước khi về Brno. Khi ngôi nhà quen thuộc hiện ra, cảm giác xôn xao dâng lên trong lòng Văn. Nhà Alena như một lâu đài ngập trong sắc hồng của các loài hoa. Ven đường dẫn vào nhà, một bên nở đầy hoa hồng bạch, một bên đỏ rực màu cẩm chướng. Văn gặp bà Marta ngay đầu ngõ. Bà đang chăm sóc một khóm thược dược.

– Chào bác, Alena có nhà không hả bác?

Bà dừng tay ngẩng lên thấy Văn:

– Cháu vào nhà chơi đã. Alena đi từ ba ngày trước rồi. Con bé có để lại bức thư gửi anh đây.

Văn lạnh người, theo bà Marta vào nhà, lòng nghĩ vẩn vơ. Sao Alena không chờ mình nhỉ. Đến lúc giở bức thư Văn mới hiểu:

“Văn!

Alena viết những dòng này khi lòng Alena đã nguội lạnh tất cả. Nhưng dẫu sao Alena cũng thú thực là đã có lúc Alena yêu Văn mãnh liệt. Tình yêu ấy trong trắng chân thành, nhưng thật tiếc chỉ có một phía. Alena cứ tưởng đến một lúc nào đó Văn sẽ hiểu cho lòng Alena. Nhưng  sự đời thật đau xót. Văn chưa bao giờ yêu Alena cả…

Alena không chờ Văn đến được, Alena sẽ đến Bratislava tìm một mùa hè mới ở miền xa. Chúc Văn tất cả mọi sự tốt lành.

Alena”

 

Từ biệt bà Marta, Văn quyết định đi Bratislava. Bức thư đã gây ấn tượng buồn bã trong lòng anh. Văn thấy cần phải tìm gặp Alena. Trên suốt chuyến tàu, không lúc nào anh không nghĩ đến Alena và những lời nói dịu dàng êm ái của nàng.

Đến Bratislava, Văn tìm gặp một người bạn cùng lớp hỏi thăm tin tức xem Alena hiện ở đâu. Người bạn khuyên Văn:

– Mình không biết, nhưng cậu muốn tìm thì nên đến những buổi disco hoặc những vũ hội sẽ thấy thôi.

Nghe lời người bạn, đêm ấy Văn tìm đến một tiệm nhảy khá lớn ở trung tâm thành phố. Bước vào tiệm Văn đã để ý khắp nơi, nhưng anh chỉ thấy những cặp trai gái choàng tay lên vai nhau dập dìu trong tiếng nhạt. Văn tìm một chiếc bàn khuất góc, chàng gọi người bồi bàn:

– Mang cho tôi một chai rượu nho và hai chiếc cốc!

Văn thầm nghĩ: nếu giờ Alena đến đây thì tuyệt vời biết bao. Tiếng nhạc xập xình không làm cho chàng thấy đam mê. Văn cứ lặng im bên chai rượu và chờ đợi. Bỗng Văn có cảm giác như ai đó đang nhìn mình. Văn ngoảnh lại và thấy gần bàn quả nhiên có một cô gái rất trẻ đang chăm chú nhìn anh. Nàng khẽ mỉm cười, đôi môi hồng hình trái tim mới gợi cảm làm sao. Hàng mi kẻ công phu, cong vút lên, những hạt kim tuyến trên mí mắt lấp lánh. Văn quay đi nơi khác nhưng anh vẫn cảm thấy ánh mắt của người đẹp đang nhẹ nhàng lướt trên khuôn mặt thanh tú của anh. Mải suy tư, Văn giật mình khi có một giọng dịu dàng bên tai:

– Anh cho tôi hỏi, chỗ này có ai ngồi chưa?

Văn ngẩng đầu lên, anh chỉ kịp đáp: “Chưa ai ngồi cả” thì đã thấy người đẹp ngồi cạnh anh.

– Hình như anh đang chờ một người nào đến đây?

Văn lắc đầu:

– Không, tôi không hẹn hò ai hôm nay cả.

Cô gái thắc mắc:

– Tại sao anh phải rót rượu ra cả hai cốc?

Văn cười xòa:

– Những người đàn ông cô độc như tôi thì thích viễn tưởng một người bạn gái trong mộng. Người bạn gái ấy nghe trọn niềm tâm sự của tôi như cốc rượu tràn đầy vậy. Còn cô không phải ngẫu nhiên mà dừng chân ở đây.

Cô gái:

– Ôi, nếu thế thì em cũng muốn được nghe tiếng nói của lòng anh. Chỉ tiếc là em không có trí tưởng tượng nghĩ đến một hoàng tử trong mơ.

Văn lịch sự đứng dậy:

– Tôi thật sung sướng làm quen với cô. Chúng ta nâng cốc chúc mừng cho sự tao ngộ này.

Cô gái giới thiệu tên là Dana, họ vui vẻ nói chuyện với nhau vế thành phố Bratislava. Qua câu chuyện, Văn biết Dana bán hàng ở bách hóa tổng hợp của thành phố. Dana vừa mới vào nghề một thời gian, biết Văn trải qua năm tháng ở bộ đội rồi mới đi học, cô cảm phục lắm. Nhất là khi nghe những câu chuyện trong quân ngũ, những lúc ở rừng cả tuần thiếu cơm, những ngày đêm hành quân không nghỉ. Cô cũng tâm sự ước mơ vào đại học của mình như thế nào, nhưng gia đình không muốn con gái học lên cao. Bố mẹ cô cũng muốn con có nghề nghiệp không phải quá vất vả. Dana nói đùa với Văn:

– Nghe anh kể chuyện học hành vất vả em cứ nghĩ anh không có thời gian đến những nơi như thế này chứ. Anh thạo làm toán hơn thạo nhảy phải không?

Lúc ấy trong tiệm nổi lên một điệu van quen thuộc, Văn cười bảo Dana:

– Nhất định rồi, nhưng nếu Dana muốn chúng mình sẽ nhảy một bài.

Dana gật đầu. Cô khoác tay Văn. Hai người bước bên nhau:

– Dana có biết bài này không? Văn không thuộc lời Tiệp, nhưng nội dung nói đến một thảo nguyên hoang vắng, mênh mông tận chân trời, và nơi ấy hoa thơm nở khắp cánh đồng. Người con trai tìm người yêu mình khắp chốn, nhưng hoài công vô ích. Người con trai gọi tên người con gái. Chàng nhắn theo gió theo chim tình yêu cháy bỏng không phút giây nào nguôi với người mình yêu. Tình yêu ấy dù cho năm tháng trôi qua, dù cho gió tuyết mưa rơi, sương sa, bão nổi vẫn xanh như cây mùa xuân. Lời bài hát rất đẹp, nhưng Văn không đủ trình độ dịch hết.

Tiếng nhạc êm đềm tràn ngập dưới ánh đèn mờ ảo, những đôi trai gái, những cặp vợ chồng sánh bước bên nhau say sưa trong niềm hạnh phúc của tình yêu. Nhưng với Văn tiếng nhạc quen thuộc chỉ gợi dậy trong lòng anh những kỷ niệm, những buổi đi vũ hội ở Brno với Alena. Alena nhảy thật đẹp, nàng có đôi chân thon thả, có tấm thân mềm mại. Dù điệu valcik, polka, tăng gô hay các kiểu hiện đại, ở đâu nàng cũng thể hiện một nét sống động đến ngây ngất. Cũng chính Alena đã làm “cô giáo” dạy Văn nghệ thuật của vũ hội, để anh có thể thấy được cái hay cái đẹp của nền văn hóa Tiệp Khắc. Song thời gian trôi qua, Văn luôn giữ được tình bạn đúng mực, bởi vì anh chỉ muốn dồn sức lúc này cho học tập. Tiếng gọi của quê hương đã làm Văn hững hờ đối với Alena. Nhưng thật ra con tim Văn đã đập rộn rã mỗi khi nói chuyện với nàng. Lòng anh đã cảm thấy rạo rực bồi hồi khi đặt tay lên vai nàng bước trong tiếng nhạc. Giờ đây tay anh đang đặt lên vai một người con gái khác mà lòng vẫn nhớ nhung đến hàng mi đen nhánh và ánh mắt nàng. Dana vẫn thì thầm bên tai anh. Rồi một điệu tango nổi lên, Văn có cảm giác như trong vòng tay mình là Alena. Chàng nhảy mãnh liệt xúc động, đến nỗi Dana kêu lên:

– Anh Văn nhảy nhanh quá làm em theo không kịp. Thế này thì em phải đính chính lại lời ban nãy. Anh là hoàng tử của vũ hội mới đúng.

Cuộc nhảy còn tiếp tục đến khoảng 11 giờ, họ chia tay nhau. Dana lưu luyến:

– Mai anh lại tới nhảy nữa nhé!

Ba tối liền Văn đều có mặt ở tiệm “Con ngỗng vàng”. Anh và Dana đã trở thành đôi bạn nhảy tâm đắc. Văn cố tìm gặp Alena, nhưng không thấy bóng dáng nàng đâu. Không thể ở lâu hơn khi túi đã sắp cạn, tối thứ ba đến quán gặp Dana, Văn bảo:

– Ngày mai tôi về Brno, tạm chia tay Dana nhé.

Dana ngạc nhiên:

– Anh Văn nói gì lạ vậy, ngày hè còn dài, hay anh không muốn nhảy với Dana nữa?

Văn thanh minh:

– Thực ra tôi muốn đi tìm một người bạn, mà không gặp được. Tôi còn rất nhiều việc phải làm ở Prno.

Dana nhìn Văn mạnh dạn:

– Tối nay, anh em mình không nhảy nữa. Em muốn đưa anh đi tham quan Bratislava, đây là Thủ đô của nước cộng hòa Xlo-va-kia trong Liên bang cộng hòa xã hội chủ nghĩa Tiệp Khắc.

Văn vui vẻ:

– Nếu được thì hay quá. Tôi rất muốn ngắm thành phố đêm.

Họ rời tiệm nhảy đi dọc sông Dunaj êm đềm. Đây là con sông dài thứ hai châu Âu, tới 2.750 kilomet, chỉ sau sông Volga (3.700km). Con sông này chảy từ Tây sang Đông Âu, đi qua tám nước: Đức, Áo, Tiệp, Hung, Nam-tư, Rumani, Bulgari và Liên Xô. Đoạn chảy qua Tiệp Khắc dài tới 160 kilomet. Dòng sông như một dải lụa êm đềm quấn quanh kinh thành Bratislava cổ kính có vết tích hàng ngàn năm trước công nguyên. Đêm mùa hè châu Âu thật đẹp. Những vì sao lung linh gắn trên tấm thảm đèn bao la. Mặt sông như một tấm gương sinh động in hình những ngôi nhà cao tầng và cầu Bratin hùng vĩ. Ở Tiệp Khắc có rất nhiều núi và sông nhưng không có một tấc bờ biển, cho nên việc vận chuyển lớn chỉ bằng tầu hỏa và tầu sông. Tiệp Khắc muốn chuyển hàng qua các đại dương phải nhờ cảng của Liên Xô để làm nơi đỗ tầu. Dana chỉ cho Văn xem cảng sông Bratislava phía xa xa. Trong đêm, cả một khu vực sáng ánh đèn, những chiếc cần cẩu khổng lồ với ra ngoài sông chuyển từng container lên hàng chục chiếc tầu to, nhỏ đậu dọc cảng. Ba chiếc cầu đồ sộ vắt ngang qua sông nối liền đôi nửa thành phố. Một bên là Bratislava cổ kính với những gác chuông thánh đường và các lâu đài nguy nga tráng lệ kiến trúc kiểu Gôtích, một bên là những công trình hiện đại như khách sạn quốc tế Manéti, Viện Hàn lâm Ixtropôlita, cung văn hóa, đài phát thanh…

Người Bratislava rất tự hào về cây cầu mới xây. Đây là một công trình vĩ đại được xây dựng trong bảy năm. Hai trụ cầu như hai cánh tay chàng khổng lồ đỡ cho chiếc cầu nặng hàng ngàn tấn. Hai cánh tay ấy như cao vút lên nâng trụ đỡ đài truyền hình lên tầng mây. Dana kéo Văn đến thang máy của trụ cầu:

– Lên đây anh Văn, em sẽ chỉ cho anh toàn cảnh kinh thành Bratislava diễm lệ.

Dana mua hai vé vào thang máy, mỗi vé 3 curon. Văn đòi trả tiền, nhưng cô không chịu:

– Để hôm nay em chiêu đãi anh, mai đi xa anh còn nhớ đến Bratislava với sông Dunaj xanh.

Chiếc thang máy đưa hai người lên quán rượu lửng lơ giữa tầng cao cách mặt đất tương đương cao ốc 29 tầng. Quả nhiên trên cao Văn như lạc vào vũ trụ đầy sao. Sao trên trời lung linh, dưới đất muôn ngàn bóng đèn cũng tạo thành một biển sao trần gian lấp lánh. Dana kéo tay anh tới sát bên tường kính chỉ cho anh thấy đài kỷ niệm Hồng quân cao 72 mét trên đồi Slavin. Giọng cô xúc động:

– Anh có biết không? 18.000 chiến sĩ Hồng quân Xô Viết đã hy sinh cùng nhân dân Tiệp Khắc để giải phóng cho nước cộng hòa Xlo-va-kia này. Trên đài tưởng niệm lúc nào cũng có những bó hoa tươi thắm của khách bốn phương. Bố em cũng từng là du kích tham gia giải phóng Bratislava. Nên tuần nào ông cũng lên đấy để tưởng nhớ những người bạn của ông.

Văn thầm nghĩ đến Trường Sơn, đến những ngày chiến dịch Đường 9- Nam Lào năm xưa. Biết bao nhiêu đồng đội của anh đã nằm xuống, biết bao nhiêu nấm mồ vô danh trong những cánh rừng đại ngàn. Rồi đây chắc chắn sẽ có một tượng đài cao vút tại Trường Sơn để tưởng nhớ những con người đã hy sinh cho độc lập, tự do.

Dana cũng chỉ cho Văn tháp truyền hình cao vút trên một ngọn đồi mâm xôi, như một cây nến lớn sáng giữa trời. Kiến trúc tương đối độc đáo, hình dáng của nó như một chiếc tháp lật ngược đặt trên một khối bê tông cốt thép với độ cao bằng tòa nhà 15 tầng. Xa hơn nữa là chung cư Petresenka của hàng chục ngàn công nhân viên chức với những tiện nghi hiện đại. Bratislava có số dân khoảng 40 vạn người, được chia làm 4 quận. Dana cho anh biết, nếu ban ngày trời trong xanh có thể nhìn thấy biên giới nước Áo. Đứng trên cao nhìn dòng sông hiền hòa chảy quanh thành phố, không dừng được Văn khẽ hát bản “Danube blue – sông Dunaj xanh”. Bản nhạc nổi tiếng mà anh đã được nghe từ thuở ấu thơ. Bản nhạc đã đi vào thi ca và âm nhạc thế giới. Dana nhìn Văn với ánh mắt trìu mến:

– Em không ngờ anh lại thuộc bài hát này. Em nghe như thấy tiếng sóng lao xao dìu dặt dưới chân.

Rồi cô cất tiếng hát bài “sông Dunaj xanh” bằng tiếng Sloven. Văn mời Dana ngồi xuống, rồi kêu hai cốc rượu vang đỏ Hungari. Văn lấy ra một chuỗi ốc thật đẹp:

– Trước khi uống ly tạm biệt, anh có một món quà cho em. Đây là vòng ốc từ quê hương Việt Nam có hơn ba ngàn kilomet bờ biển. Em coi đây là kỷ niệm của một người bạn mới quen, mà đã phải chia tay.

Dana cầm lấy vòng ốc ngắm nghía, rồi cô đeo lên cổ:

– Em sẽ đeo vòng ốc này cho đến lúc gặp anh lần sau. Anh về Brno nhớ viết thư cho em nhé. Có dịp em lên thăm anh được không?

Văn cười:

– Brno với Bratislava có gì xa cách đâu, chỉ vài tiếng đồng hồ là gặp được. Anh sẽ viết thư cho em.

Dana nhìn quanh, rồi cô rút chiếc nhẫn đang đeo trên tay:

– Gấp quá em chẳng có gì kỷ niệm anh. Xin tặng anh chiếc nhẫn này để nhớ tới người con gái Bratislava. Chiếc nhẫn này của bố em cho lúc sinh nhật lần thứ 20.

Văn vội từ chối:

– Anh không dám nhận đâu. Đây là kỷ niệm của bố em, em hãy đeo nó kẻo cụ buồn.

Dana thật lòng:

– Anh đừng lo, em sẽ nói với cụ là đã tặng cho bộ đội Việt Nam, chắc chắn cụ sẽ rất vui. Cụ luôn luôn khâm phục tinh thần đấu tranh bất khuất kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Cuối cùng Văn đành đeo nhẫn vào ngón út của mình…

Ngày hôm sau, Văn vào chơi với bè bạn học nghề, mải bù khú chuyện trò lúc đến ga đã chín giờ tối. Văn vội mua vé, tức tốc chạy ra sân ga lên tàu. Anh kiếm một chỗ ngồi và ngắm nghĩ cảnh vật chung quanh, thầm nghĩ: thôi từ biệt nhé, từ biệt những ước mong thầm kín.

Văn bỗng nhận ra trong những người hành khách lên tàu có người bạn cùng lớp với mình. Anh gọi:

– Peter! Lại đây!

Peter cũng nhận ra Văn, cậu vui vẻ lên toa tìm đến chỗ Văn:

– Sao bây giờ Văn mới về Brno?

Văn cười:

– Ừ! Bây giờ tớ mới về, chán quá tìm gặp nàng mà không ăn thua, còn cậu đi đâu đấy.

Peter kêu lên:

– Trời, mình tưởng Văn gặp được Alena rồi chứ, sáng nay mình thấy Alena mà. Cô bé đi chơi rừng gần một tuần về. Lúc mình bảo Văn có đến tìm thì nàng sửng sốt. Mình cứ nghĩ Văn về Brno lâu rồi cơ. Ai ngờ vẫn trụ lại đây.

Văn gặng hỏi:

– Thế Peter có biết giờ Alena ở đâu không?

– Mình chỉ biết là ở chỗ đằng một bà con gì đó. Nhưng Alena có bảo tối nay nàng sẽ đến dạ hội tổ chức ở tiệm “Con ngỗng vàng”

Không kịp hỏi gì thêm, Văn vội chạy xuống tàu, lúc ấy đã 9h15. Đoàn tàu rùng mình chuyển bánh, Peter nói với theo:

– Chúc cậu gặp may!

 

Văn tự trách mình sao vội quay về, chút nữa thì vùi chôn hy vọng gặp nàng trong dịp hè này. Khi Văn bước vào tiệm, trái tim anh đã phải rung lên khi thấy Alena lộng lẫy như một công chúa, nổi bật trong đám bạn bè ngồi giữa tiệm. Văn không bước tới bên nàng, vì nhận ra xung quanh Alena còn có ba thanh niên khác. Anh tìm một chiếc bàn cách bàn Alena khá xa. Cũng như mọi lần, Văn gọi hai cốc rượu hồng. Anh không còn thời gian quan sát xung quanh, mọi suy nghĩ và đôi mắt anh lúc này hướng về nàng. Anh không ngờ trong quán, bên góc tường một người con gái khác cũng đang hướng về anh. Lúc đó hết thời gian giải lao, nhạc nổi lên, từng đôi bước ra quấn quýt bên nhau theo một điệu van. Văn nhận ra ba chàng trai cùng muốn nhảy với Alena. Nhưng nàng lắc đầu từ chối. Trước sự nồng nhiệt của bạn, Alena thấy khó xử, nàng không biết sẽ phải nhảy với ai. Cuối cùng nàng cầm bao diêm trên bàn và bảo:

– Nếu ai hất cho bao diêm này đứng thì Alena sẽ nhảy với người đó:

Ba chàng trai đồng ý. Lúc đó Văn đã đứng dậy, chàng đến bên bàn của Alena:

– Tôi cũng xin tham gia với mọi người.

Bốn người ngẩng đầu lên. Với ba chàng trai Văn là người quá xa lạ. Còn Alena đã nhận ra Văn, nàng muốn kêu lên, nhưng nàng lại im lặng, một sự im lặng kìm nén đầy trách móc. Nàng tránh ánh mắt của Văn, quay mặt nhìn đi nơi khác. Các bạn Alena kêu lên:

– Anh bạn làm gì có lượt ở đây cơ chứ!

Song Alena lại nói:

– Không sao, cứ để anh ta cùng chơi. Tôi chấp nhận điều đó.

Ba chàng trai lần lượt búng bao diêm, nhưng trớ trêu thay bao diêm toàm bị úp xuống. Đến lượt Văn, anh cảm thấy hồi hộp. Cả Alena cũng vậy. Khi chiếc bao diêm đã đứng im trên bàn, Alena kêu lên:

– Có thế chứ.

Rồi nàng khoác tay Văn bước ra như những ngày nào hai người còn ở Brno. Các chàng trai nhìn theo hậm hực. Nhưng Văn đã không để ý xung quanh, chàng cùng Alena lướt nhẹ trên tấm thảm. Văn thì thầm:

– Anh tìm em khắp nơi!

Alena giận dỗi:

– Tìm em làm gì? Em có gì đáng tìm đâu?

– Em đừng nói vậy!

Alena:

– Em nghĩ chúng ta chẳng bao giờ có những phút như thế này nữa.

Văn:

– Em đừng giận anh.

– Anh có bao nhiêu cô gái khác, hấp dẫn hơn em, xinh đẹp hơn em.

– Không, trong mộng, trong đời, em là người đẹp nhất của anh.

Alena dừng lại, nhìn chằm chằm vào mắt Văn:

– Đừng có nịnh em!

Văn:

– Không, anh nói thật.

Alena:

– Hứa đi! Anh không được phép bỏ rơi em lần nữa.

Văn thầm thì:

– Anh hứa…!

Sau những phút làm lành chóng vánh, họ chỉ còn biết chìm trong yêu thương ngọt ngào. Văn khẽ hỏi:

– Công chúa đã tìm được niềm vui ở miền xa chưa?

Alena cũng không kém:

– Vui lắm Văn ạ, vui tràn đầy như dòng sông Bratislava vậy. Còn Văn chắc đã sống những ngày hạnh phúc bên người yêu mình ở trại hè nhỉ?

Văn lắc đầu:

– Alena nhầm rồi. Ở trại hè Văn làm gì có người yêu nào, Văn chỉ có một người em gái ở đất Lào thôi. Alena nghĩ rằng Alena hiểu hết Văn, nhưng thật sự Alena chưa biết được lòng Văn đâu.

Tâm hồn Alena bỗng như bừng dậy. Nàng run lên trong cánh tay rắn chắc của Văn. Nàng muốn gục đầu vào vai chàng. Từ khi viết bức thư để lại cho Văn ra đi đến nay, lòng Alena lại càng thương thầm nhớ trộm người bạn trai đất Việt. Nàng muốn tới Bratislava tìm nguồn vui mới, nhưng ngày lại ngày trôi qua, nỗi buồn cứ kết đọng lại thành chuỗi tương tư. Tiếng Văn văng vẳng bên tai Alena:

– Alena đẹp quá! Ánh mắt em nhìn sáng như màu nắng. Môi em cười như hoa nở đầu xuân.

Alena nói như trong mơ:

– Nghĩ đến tình yêu em cảm thấy sợ hãi, đã có biết bao nhiêu chàng trai quanh em mà trái tim em không hề rung động. Anh đến như tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, để lòng em nổi sóng. Em là một cô gái kiêu kỳ, thấy anh hững hờ em bỏ đi tìm nguốn vui mới. Có ngờ đâu càng đi càng nhớ anh nhiều hơn.

Lúc ấy hết một bài nhảy, Văn dẫn Alena về chỗ mình ngồi. Khi đi qua chỗ các bạn trai, Alena kêu lên:

– Mình đến đằng này ngồi một lát nhé!

Ba chàng trai tức giận, hằm hằm nhìn theo.

Văn ngồi bên Alena, lòng lẫn lộn buồn vui. Văn khẽ vuốt bàn tay mềm mại, thon thả của Alena:

– Chúng mình nâng cốc mừng buổi gặp mặt..!

Vừa lúc ấy, có một cô gái xầm xầm bước đến bàn của hai người:

– Văn, anh là đồ lừa dối.

Hai người giật mình quay sang, Văn nhận ra Dana. Văn chưa kịp nói thêm lời nào Dana đã tiếp lời:

– Tôi cứ tưởng anh là con người không đến nỗi nào, ai ngờ chỉ đi lợi dụng lòng tin của người con gái khác thôi.

Cô giật mạnh chuỗi dây ốc đang đeo trên cổ, vứt vào mặt Văn:

– Đồ hèn! Cầm lấy mà lừa dối đứa khác…!

Dây ốc bị đứt làm văng những hạt ốc li ti ra sàn nhà. Đôi mắt của Dana vẫn ngầu lửa:

– Anh cũng trả ngay tôi cái nhẫn. Còn chị, chơi với ngữ ấy phải cẩn thận!

Văn kêu lên:

– Dana, Dana hiểu nhầm rồi!

Nhưng lúc ấy Alena đứng phắt dậy, ôm mặt khóc, giọng mếu máo:

– Văn, Văn xúc phạm tôi quá!

Rồi nàng chạy về bàn ba bạn trai, gục xuống.

Dana cầm chiếc nhẫn vừa nhận lại của mình, ném vào mặt Văn cái nhìn khinh bỉ:

– Thôi, vĩnh biệt…!

Sự việc diễn ra trong phút chốc khiến anh không biết phải làm thế nào nữa. Văn định gọi Dana, nhưng cô đã đi ra cửa tiệm. Văn đứng dậy, muốn đến bên Alena giải thích cho cô rõ, nhưng lúc ấy hai người bạn của Alena đã đến bên Văn.

– Vì danh dự của người con gái, chúng tao đến đây. Mày, nếu là một thằng đàn ông thực sự thì hãy nhận lời thách đấu của chúng tao.

Văn không ngờ câu chuyện lại dẫn đến kết cục như thế. Song anh không muốn giải thích thêm. Anh bặm môi:

– Giữa chúng ta không có thù hằn gì. Còn câu chuyện tôi với Alena chỉ là sự hiểu lầm.

Chàng thanh niên đứng bên xắn tay áo, cười gằn:

– Chả nhẽ mày sợ…?

Văn:

– Chúng ta đánh nhau ở đây không lợi.

Anh lẳng lặng ra ngoài quán, nhìn lại vẫn thấy Alena ngồi gục xuống bàn. Hai chàng trai ra theo. Họ tới một công viên, lúc đó trời đã khuya, đường phố vắng người. Trong công viên cây cối um tùm che lấp những ánh sáng từ đường hất vào. Văn hỏi:

– Một đấu một chứ?

Chàng thanh niên có mái tóc dài chấm vai bước tới:

– Hãy nhìn đây!

Hắn đá một cú như trời giáng về phía Văn. Là lính trinh sát, Văn cũng biết đôi chút võ nghệ, anh né người, đá lại một phát trúng hông của gã kia. Bạn hắn thấy thế kêu lên:

– Pavel, chú ý, hắn ta biết võ đấy!

Lúc đó Văn đã tiến sát người Pavel, nhân quả đấm của đối thủ, anh tóm tay vặn chéo lên:

– Tao tha mày lần này, lần sau tao vặn gãy tay!

Văn vừa thả ra thì Pavel và bạn hắn đã lao bổ đến Văn. Lần này thì Văn không đủ sức để chống lại hai đứa. Chúng tóm được anh, hai cú đấm như trời giáng vào mặt làm Văn lảo đảo. Song anh cũng đá vào ngực Pavel, làm hắn bổ nhào ra. Thằng bạn của Pavel tóm được tay Văn, hắn nện vào mặt Văn như nện dùi vào mặt trống. Quả đấm vào sườn làm Văn gục ngã, lịm đi. Thằng kia sợ quá, mặc Văn nằm thiếp trong công viên, kéo thằng bạn chạy:

– Có lẽ hắn ta chết mất, tẩu thoát mau!

Chúng chạy vào tiệm. Lúc đó Alena đang ngơ ngác:

– Mọi người đâu cả rồi, Lubor?

– Họ đi trả thù danh dự cho Alena rồi.

Lúc đó bọn Pavel chạy tới, kêu lên:

– Chạy mau, thằng nhóc bị trận đòn may ra sáng mai mới tỉnh dậy.

Lubor tỏ vẻ sung sướng:

– Có thế chứ, chắc cậu đấu tay đôi với hắn?

– Đâu có. Nó có võ. Bọn mình bị nó nện cho một trận, may nó nhân đạo tha mình, nên bọn mình hợp lực lại nên cho nó một trận nên thân. Không khéo nó tỏi rồi ấy chứ.

Alena hốt hoảng kêu lên:

– Trời oi, Văn chết rồi sao…?

Nàng tái mặt chạy ra cửa. Pavel muốn cản lại, nhưng hai đứa bạn vội bảo:

– Mau đi khỏi đây, không con bé mà làm ầm lên, bọn công an đến thì phiền.

Trong lúc đó, Alena tức tưởi chạy về phía công viên. Nàng đã nghe thấy tiếng rên trong bụi cây. Khi Alena tới gần, nàng thấy Văn nằm sóng soài, mặt sưng vù, chàng kêu khe khẽ. Alena đau đớn gục xuống Văn:

– Anh Văn! Anh Văn! Tại em tất cả.

Nàng khẽ vuốt lên khuôn mặt yêu dấu, những giọt máu rỉ ra bên mép Văn khiến lòng Alena thắt lại. Nàng cảm thấy như nỗi đau đó là của chính mình. Văn khẽ mở mắt, chàng đã thấy một bóng áo trắng bên mình:

– Em đấy ư? Trời ơi, em!

Alena khẽ gật đầu, nàng cúi xuống cho đôi môi thơm mùi hoa hồng đồng nội gắn chặt vào đôi môi máu đang trào ra của Văn. Trên bầu trời những ngôi sao lấp lánh như đang mỉm cười với họ…

Ở Bratislava vài ba hôm, họ chia tay nhau. Văn đã viết bức thư dài cho Dana để cô hiểu câu chuyện. Alena về Poprad với mẹ nghỉ nốt những ngày hè, còn Văn trở lại Brno. Ngồi trên tàu hỏa ngắm nhìn cảnh đẹp qua ô cửa sổ, lòng Văn bồi hồi, xao xuyến. Nắng vàng đang nhuộm trên những rừng sồi, rừng bạch dương, rừng lipa. Những cánh đồng lúa mạch bao la, xanh rì reo trong gió. Ở Tiệp Khắc người ta tổ chức các nông trang tập thể, nên không có bờ vùng bờ thửa ngăn các ruộng như ở Việt Nam. Những chiếc máy cày, máy gặt thỏa sức tung hoành trên các cánh đồng, không có cảnh con trâu đi trước cái cày đi sau. Tầu hỏa của nước bạn ngăn từng phòng ngồi 6 người, hết sức rộng rãi thoải mái. Trong từng khoang trang trí rèm cửa và treo các bức tranh về đất nước Tiệp Khắc, các ghế ngồi bọc nệm tạo không khí ấm cúng. Theo nhịp đung đưa của tầu, Văn như say trong men tình yêu. Nụ hôn của Alena còn đọng trên môi, hương thơm của mái tóc vàng còn thoang thoảng đâu đây. Thế mà đã 5 năm trôi qua, anh gắn bó biết bao kỷ niệm với mảnh đất này, Tiệp Khắc đã trở thành quê hương thứ hai của anh, nơi anh đã trải qua những năm tháng êm đềm trong cảnh thanh bình của đất nước xã hội chủ nghĩa. Brno, thành phố nơi anh ở là thành phố lớn nhất vùng trung Tiệp, là trung tâm công nghiệp của xứ Mo-ra-va. Nơi đây có rất nhiều sản phẩm công nghiệp được sản xuất bán đi khắp nơi trên thế giới như máy cày Zetor, súng thể thao Zbrojovka hay pha lê Bohemia… Brno còn là thành phố hội trợ quốc tế. Hàng năm, hàng chục nước trên thế giới mang hàng hóa mới nhất đến đây triển lãm và chào bán. Có những ngày nghỉ Văn đã đi lang thang trong hội trợ để ngắm nhìn những sản phẩm của ngành công nghiệp hiện đại và giao tiếp với bạn bè khắp nơi…

Văn về đến ký túc xá thì nhận được thư của mẹ. Những lời động viên, những lời nhắc nhở nghiêm khắc làm anh hơi lo lắng khi nghĩ mối tình chớm nở với Alena. Trước khi lên đường sang Tiệp Khắc, mẹ đã tâm sự rất nhiều với anh. Điều bà luôn trăn trở là cuộc sống đầy đủ sung túc sẽ làm anh quên quê hương đang khó khăn. Một điều bà rất e ngại là chuyện yêu đương của tuổi trẻ, bà căn dặn:

– Con ạ, ra nước ngoài học tập con phải cố gắng hết sức. Mẹ hy vọng con sẽ thành tài mang bằng đỏ về đây cho mẹ là mẹ vui lòng. Con hãy gác chuyện yêu đương lại. Chờ đến khi về nước ổn định công việc, lúc đó tính chuyện gia đình cũng chưa muộn. Mẹ nghe bảo con gái Tiệp Khắc đẹp lắm…

Thấy mẹ lo lắng, Văn làm bài thơ tặng mẹ trước khi lên đường:

… Mẹ ơi mẹ! Xin mẹ đừng khóc

Xin mẹ yên tâm đừng bận bịu trong lòng

Con không ngã, không bao giờ bị ngã

Trong dòng sông nhơ bẩn xấu xa

Con không chết trong xa hoa phù phiếm

Con không run trước mãnh lực đồng tiền

Không ủy mị những mối tình si…

Thế mà giờ đây anh đang yêu một người con gái Tiệp Khắc đẹp như một đóa hoa hồng trong sương mai; xa cô mới có mấy ngày mà anh thẫn thờ ngẩn ngơ. Văn khẽ thở dài. Anh quyết định đi làm thêm kiếm ít tiền mua quà cho mẹ. Nhờ mấy người bạn cùng trường chỉ, anh tìm xuống nông trang tập thể ở Blansko cách Brno chừng 40 kilomet. Mùa này, dưới nông trang có rất nhiều loại hoa quả chín, nên họ rất cần lao động hái quả. Rất nhiều sinh viên trong trường đã xuống lao động từ đầu vụ hè. Khi Văn xuống, nông trang tiếp nhận ngay, họ đang thiếu người hái quả. Buổi sáng nông trang tổ chức cho sinh viên đi lao động ăn sáng trong nhà ăn tập thể gồm bánh mì, bơ, pho mát và uống chè đường. Cả nhà ăn buổi sáng đông nghẹt, từng tốp ngồi quanh bàn ăn vội vàng. Các sinh viên ăn mặc như những nông trang viên, quần áo bảo hộ lao động màu xanh nước biển. Ăn xong, mọi người tản ra theo các xe nông trang vào vườn hái quả. Trên đường đi họ cười đùa, trêu ghẹo nhau có khi hứng lên cùng nhau ca hát. Đến vườn mận mọi người tản ra, mỗi người chọn một cây để hái. Nhiệm vụ của họ hái đâu sạch đấy, hái hết cây này mới sang cây khác, không được để quả dập. Tiền công được tính theo năng suất hái. Mỗi thùng mận nông trang trả 3 curon.

Những cây mận to cao chi chít quả nom thật thích mắt. Quả mận Tiệp nhỏ như mận ở Việt Nam, không tròn mà thuôn dài như quả trám, mầu tím sẫm. Lúc đầu Văn bứt từng chùm cho vào miệng nhai ngấu nghiến để hưởng hương vị ngọt thơm của nó, nhưng đến chiều thì anh đã thấy ngán tận cổ. Các bạn sinh viên quanh anh chăm chỉ cần  mẫn hái quả cho vào thùng, họ ục ịch nên việc leo trèo hết sức khó khăn. Những cành mận xa họ phải dùng thang chữ A đặt chắc chắn rồi mới leo lên vít hái. Riêng Văn thì leo trèo từ bé nên anh làm rất nhanh, những cành cao anh cũng leo lên vắt vẻo ngồi hát. Các bạn Tiệp đi qua lắc đầu lè lưỡi. Mấy ngày đầu anh làm bình quân hơn 20 thùng, sau rồi anh cải tiến làm chiếc sào để hái quả xa nên có ngày hái hơn 30 thùng quả. Trong khi các bạn sinh viên Tiệp làm chỉ độ hơn chục thùng là nhiều. Ở nông trang mọi người rất quí anh. Đặc biệt cô phục vụ nhà ăn tỏ ra mến anh ngay từ đầu. Cô luôn chăm sóc anh hơn những người khác, miếng thịt cho anh cũng dầy hơn. Bạn bè Tiệp và bản thân anh cũng ngạc nhiên. Cô có mái tóc màu hung, đôi mắt tròn to, hai bím tóc hai bên lúc nào cũng ngúng nguẩy nom rất tinh nghịch. Cô ăn mặc giản dị, nhưng vẻ tươi trẻ luôn toát ra qua nụ cười như bông hoa cúc trên đồng cỏ. Nhiều chàng trai đến tán tỉnh, bị cô bốp chát, ngán ngẩm bỏ đi. Đến một buổi chiều, Văn về ăn muộn, chỉ còn anh với cô, cô đến ngồi bên:

– Lin-da đang có tâm sự buồn.

Văn ngạc nhiên:

– Tôi trông Lin-đa vui vẻ phấn khởi lắm, tưởng như đời không có gì cản được cô?

Lin-đa lắc đầu:

– Thế mà tôi đang là kẻ thất tình đấy?

Văn tò mò:

– Tôi tưởng người ta thất tình vì cô chứ? Chẳng nhẽ có kẻ không rung động trước sắc đẹp của cô? Hay có kẻ nào phụ bạc cô?

Lin-đa trả lời:

– Anh ngac nhiên là phải. Tính tôi lúc nào cũng thích bông đùa, nên cứ cười cợt để che nỗi đau của mình thôi. Gặp người khác hay suy nghĩ thì chắc sẽ sầu héo. Tôi yêu say đắm một người, người ta cũng yêu tôi tha thiết, nhưng chúng tôi phải chia tay nhau. Người con trai ấy cũng là sinh viên Việt Nam như anh đấy.

Văn tự nhiên hơi đỏ mặt lên, Lin-đa không chú ý đến điều đó. Giọng cô trở nên xa xăm:

– Chúng tôi yêu nhau cũng được vài ba năm rồi. Tôi là sinh viên trường máy Brno, còn anh ấy hơn tôi hai khóa, là học viên học viện kỹ thuật quân sự VAAZ Brno. Tình yêu chúng tôi đầy mộng mơ. Chúng tôi đã cùng nhau đi khắp đất Tiệp, từ thành phố điện ảnh Karlovy Vary đến thành phố than bụi Ostrava, từ miền Nam đầy hoa thơm cỏ lạ lên miền Bắc với những đỉnh núi cao như Jasenhik, Vysoka Tatra quanh năm tuyết phủ. Chúng tôi yêu nhau từ mùa đông băng giá, sang mùa xuân ấm áp, đến mùa hè rực rỡ, qua mùa thu lá vàng bay bay để rồi quay lại mùa đông giá lạnh. Cuối cùng lại phải chia tay nhau. Anh có biết sao không?

Văn im lặng, nhưng anh cũng nóng lòng muốn nghe câu chuyện của Lin-đa. Lin-đa khẽ thỡ dài:

– Chỉ vì anh ấy là bộ đội. Anh ấy không được phép yêu người nước ngoài. Anh ấy phải trở về để phục vụ đất nước, phục vụ quân đội, phục vụ lý tưởng của anh ấy.

Văn hỏi:

– Anh ấy về nước lâu chưa?

Lin-đa buồn bã:

– Cũng được vài ba tháng rồi. Lúc đầu tôi giận anh ấy lắm, nhưng bây giờ thì lại thấy thương anh ấy nhiều hơn. Lòng tôi vẫn chưa thể nguôi ngoai để đi tìm tình yêu mới. Thế còn anh, anh có người yêu chưa?

Văn thật thà:

– Tôi cũng có bạn gái, cô ấy cùng học lớp với tôi.

Lin-đa giơ tay, nắm chặt tay Văn với tình cảm chân thanh:

– Anh cố giữ gìn nhé! Tôi không được may mắn như bạn anh…

Làm ở nông trang hơn mười ngày, Văn đã tương đối thạo việc. Anh trở thành nông trang viên thực thụ. Hôm thì đi hái mận, hôm thì đi hái đào, hôm thì đi làm cỏ dại cho cỏ ba lá. Ở nông trang có những cánh đồng cỏ ba lá mênh mông được trồng để chăn nuôi bò sữa. Loại cỏ này cũng rất sợ cỏ dại, nên người ta phải thường xuyên làm cỏ cho chúng. Một buổi sáng, Văn đang hái đào thì nghe tiếng gọi thoang thoảng trong gió:

– Văn, Văn, anh ở đâu?

Tim anh như nhảy dựng lên. Đúng Alena rồi. Vứt cả giỏ đào, Văn bụm miệng gào lớn:

– Anh đây, lại đây, Alena!

Alena lao ào đến như một cơn lốc. Hai người ôm chặt lấy nhau. Hai đôi môi gắn chặt vào nhau. Hai vòng tay xoắn suýt sau bờ vai. Xung quanh họ như không có ai, chim ngừng hót, gió ngừng thổi, mây ngừng bay để nhường cho hai trái tim thổn thức. Chỉ có một người im lặng nhìn đau đớn, dường như không chịu nổi, anh ta quay người lê gót đi. Sau một hồi ôm chặt nhau, họ buông ra rồi phá lên cười:

– Anh hạnh phúc qua! Em xuất hiện bất ngờ như một nàng tiên giáng trần vậy. Lam sao em biết anh ở đây mà tìm?

Alena sung sướng:

– Em nhớ anh. Chưa hết hè em đã đòi mẹ lên Brno. Về trường thì gặp Victor, cậu ấy bảo anh đi lao động. Cậu ấy tình nguyện dẫn em xuống đây. À quên mất, cậu ta đâu rồi nhỉ?

Văn và Alena nhìn quanh, nhưng Victor đã đau khổ bỏ đi rồi. Văn cúi xuống giỏ đào chọn một quả to đưa cho Alena:

– Em ăn đi, cho đỡ khát.

Alena lúc này mới chú ý đến vườn đào. Cô nhìn quanh thấy những cây xum xê xanh mướt, trên cành những quả đào mũm mĩm đung đưa trong gió. Cô cầm quả đào ửng đỏ cho lên môi:

– Ôi thích quá Văn ơi! Em chưa bao giờ thấy vườn đào nào sai quả như vậy. Anh cho em ở lại đây hái đào cùng anh nhé.

Văn âu yếm:

– Thế thì tuyệt quá! Chỉ sợ em làm mấy hôm chân tay xước xác, da lại đen như con gái châu Phi thôi.

Alena quả quyết:

– Anh làm được thì em cũng làm được. Miễn là được bên anh, dù gian khổ mấy em cũng chịu được.

… Alena ở lại nông trang cùng Văn lao động cho đến cuối hè. Trước khi về trường hai người rủ nhau đến thạch động Maxokha cách Brno khoảng 30 kilomet. Đây là điểm thăm quan nổi tiếng ở châu Âu. Giữa những dãy núi đá vôi điệp trùng, thiên nhiên đã ban tạo trong lòng đất những hang đá với thạch nhũ tuyệt vời. Cơn mưa đêm đã làm cho không khí mát dịu, những giọt nước đọng trên lá lóng lánh dưới ánh nắng mặt trời. Đôi tình nhân dắt nhau đi trong tiếng reo ca của con suối Maxokha. Trên bầu trời xanh hiện ra cầu vồng bảy sắc, Alena thầm thì:

– Văn nhìn lên trời kìa! Chiếc cầu vồng tình yêu đang nối đôi bờ hai con tim. Ước gì em được cùng anh bay lên đó, ta sẽ đi trên đó tới bến bờ hạnh phúc.

Văn siết chặt tay Alena:

– Cần gì đi đâu xa, chúng mình chẳng đang trên con đường hạnh phúc đó sao, nếu có thể được anh đổi trái tim anh cho em. Anh muốn trái tim em đập trong lồng ngực anh để hát mãi bài ca tình yêu.

Họ tới cửa động Maxokha, muốn vào bên trong phải đi thuyền trên con suối chảy ra từ lòng núi. Hai người theo đoàn tham quan lên thuyền. Tiếng mái chèo khua nước ì oạp. Văn lại nhớ đến chùa Hương quê nhà, nhớ con suối Yến chảy qua dãy núi trăm voi thơ mộng với bến Đục, chùa Trình, Thiên Trù…đã đi vào huyền thoại. Thuyền đi trong động lúc sáng, lúc tối, khí lạnh bốc lên mờ ảo, Alena ngả đầu bên vai Văn, nàng khẽ hát một bản dân ca. Có lúc nàng thò tay xuống nhúng nước rồi đưa lên vuốt má Văn:

– Em muốn mùa đông trên má, mùa hè trong tim anh.

Vào trong động Maxokha, hai người ngây ngất trước các nhũ thạch được tạo bởi thiên nhiên, nhưng nhờ bàn tay con người mà nó đẹp lên lạ lùng. Các giọt nước tí tách chảy từ các khe đá tí tách suốt ngày đêm. Những cặn đá hàng ngàn năm tạo thành các thạch nhũ. Người ta đã đưa điện vào hang, với những ngọn đèn sáng tối, chiếu các góc cạnh đã tạo ra các màu sắc khác nhau làm tăng vẻ kỳ bí của thạch động. Rất nhiều câu chuyện truyền thuyết được thêu dệt, ở mỗi điểm tham quan, người hướng dẫn lại kể cho mọi người nghe. Cảm động nhất là câu chuyện truyền thuyết ở động Caterina. Chuyện kể rằng: “Ngày xửa ngày xưa đã lâu lắm rồi có một ông góa vợ có một cô con gái nhỏ bé xinh xắn tên là Caterina. Ông rất thương con. Khi ông đi bước nữa, tình thương ấy không hề thay đổi. Mụ dì ghẻ không thể chịu được sự san sẻ tình cảm của ông dành cho con gái. Trong một lần ông vắng nhà, bà đã đưa cô lên thạch động này bỏ cô ta vào đó. Ngày ấy thạch động âm u, vào rồi thì khó lòng ra được vì nó có rất nhiều mỏm, ngách đá tạo thành ma trận. cô bé chết vì đói, nhưng bà gì ghẻ cũng bị trời trừng phạt”.

Trong động, Alena chỉ cho Văn thấy bà gì ghẻ. Đó là một táng đá lớn, rất giống hình bà già có chiếc mũi khoằm. Ánh đèn xanh lét ở dưới hắt lên nom bà như một mụ phù thủy. Đôi mắt của mụ ánh lên màu đỏ hung tợn như bản chất tàn ác của mụ. Cách đó không xa, cô bé Caterina nhỏ nhắn trong ánh sáng bàng bạc của các thiên thần. Sự trong trắng ngây thơ của cô bé 13 tuổi ấy đã làm sáng hẳn động. Alena bảo Văn:

– Cảnh gì ghẻ con chồng khổ ghê anh nhỉ. Nếu sau này chúng mình có con, em chết thì anh có ở vậy nuôi con hay là lại tìm niềm vui mới?

Văn lấy tay bịt miệng Alena lại:

– Em đừng nói gở ở nơi linh thiêng này. Bây giờ đâu có phải thời xưa, để người ta hành hạ nhau. Nhất định cuộc sống của chúng ta sẽ tươi đẹp.

Alena ốm lấy bàn tay phải của Văn đưa lên miệng cắn nhẹ vào ngón tay út:

– Em nói đùa đấy, ở bên anh, em cảm thấy vui sướng lắm. Em tin rằng bàn tay này sẽ đưa em vượt mọi khó khăn để tới bến bờ hạnh phúc

 

SÁU

 

Trời đã bắt đầu vào thu. Mùa thu Tiệp Khắc thật lãng mạn. Trời xanh và cao, không khí mát dịu, những chiếc lá bắt đầu ngả vàng. Ai đó tinh nghịch treo lên gốc cây chiếc biển nhỏ: “Xin đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!” Nhưng ai ngăn được thiên nhiên. Lá vàng đã phủ kín gốc cây, dành chút hơi ấm cuối cùng sưởi ấm mảnh đất nuôi cây sẽ chịu băng giá suốt mùa đông. Trên hè phố, mỗi khi cơn gió qua lại cuộn những lớp lá xào xạc. Các sinh viên sau kỳ nghỉ hè đã trở lại trường. Họ khoe nhau những làn da đỏ như bồ quân mà phải rất công phu mới tạo được nhờ tắm nắng. Tình yêu của Văn và Alena đã trải qua những ngày hè ấm áp. Năm nay là năm cuối cùng, các sinh viên đăng ký đề tài làm luận văn tốt nghiệp. Văn đã chọn đề tài: “Vị đắng bia Plzen”. Alena hỏi Văn:

– Tại sao Văn lại chọn đề tài này, lúc đi thực tập sẽ phải đi xa, cực lắm đấy.

Văn cười :

– Có lẽ tại đời mình nhiều cay đắng. Tưởng không ai thèm đoái hoài, ai ngờ có công chúa kiêu kỳ lại để mắt đến. Cũng như bia vậy, tại sao vị đắng thế mà hàng triệu con người mê say nó. Anh muốn đi tìm cội nguồn của men đắng đó.

Alena vẹo má anh:

– Anh thì lúc nào cũng lý luận. Nhưng anh thích đề tài đó thì em cũng sẽ nghiên cứu đề tài như anh để luôn được bên anh.

Tình yêu đã làm cho đôi bạn trẻ hăng say trong công việc. Họ cùng nhau vào thư viện tìm tài liệu, cùng nhau nghiên cứu những công thức hóa học. Những ngày nghỉ, hai người dắt nhau vào rừng để nhìn lá rơi, để tâm tình về tương lai hạnh phúc.Văn đã kể cho Alena về người mẹ yêu quý của mình:

– Mẹ là người phụ nữ, mà theo anh là tuyệt vời nhất trên cõi đời này. Anh không nhớ được mặt cha vì ông đi chiến đấu rồi hy sinh trên chiến trường. Bao vất vả gian khó mẹ đã vượt qua. Vừa là cô giáo dạy giỏi hết lòng vì học sinh, vừa là người mẹ đầu tắt mặt tối bươn chải nuôi anh nên người. Giờ đây chỉ còn mẹ ở nhà một mình, vừa rồi mẹ viết thư sang có nói Sao Mi đã đến chơi thăm mẹ.

Alena tinh nghịch:

– Có phải cô gái đã ôm anh khóc ở Poprad không, em thấy cô ta có vẻ yêu anh lắm đấy. Khéo mẹ lại thương mà muốn anh cho cô ấy thì sao?

Văn nghiêm mặt:

– Em đừng đùa thế. Anh coi Sao Mi như em gái thôi. Anh nghĩ Sao Mi cũng quý anh như anh trai. Hơn nữa gia đình Sao Mi còn là ân nhân của anh. Mẹ viết thư đã nhận Sao Mi làm con nuôi rồi. Có Sao Mi mẹ cũng đỡ buồn hơn trong những ngày anh đi xa.

Alena ôm chầm lấy anh thủ thỉ:

– Em chỉ nói đùa vậy thôi. Nhưng em cũng mừng là mẹ có chị Sao Mi ở bên chắc cũng đỡ lo lúc ốm đau. Chỉ còn mấy tháng nữa chúng mình ra trường. Anh cố gắng xin ở lại Tiệp Khắc với em. Hai chúng mình sẽ cưới nhau, sẽ xin vào làm một nhà máy nào đó và sẽ sinh con.

Điều Alena đặt ra không phải là lần đầu. Văn rối bời trong tâm tưởng. Một bên quê hương nơi người mẹ ngày đêm ngóng đợi. Một bên tình yêu bỏng cháy…Năm năm trước, khi sang Tiệp Khắc chưa bao giờ Văn nghĩ đến việc xin ở lại mảnh đất này. Lòng anh lúc nào cũng nhớ khôn nguôi đến quê hương, đến con đường Láng rợp bóng xà cừ, đến Ngã Tư Sở với tiếng tàu điện leng keng. Nhất là khi Tết đến, ngoài cửa sổ tuyết rơi rơi, các con đường vắng vẻ, một mình cô đơn trong ký túc xá  anh lại nhớ đến mùi bánh chưng thơm với tiếng cười rộn vang đêm giao thừa. Anh là lớp thanh niên lớn lên trong chiến tranh với những cảnh sơ tán, đêm đêm chui hầm tránh bom Mỹ. Càng trong gian khổ bao nhiêu, càng nhiều kỷ niệm không thể nào quên được. Giờ đây Văn đang yêu Alena, không nhẽ lại đưa cô ấy về Việt Nam? Làm sao cô ấy chịu nổi cơm độn bobo, khoai sắn? Alena đã nhiều lần thúc giục anh:

– Nghe em đi, ở lại đây với em. Đất nước Tiệp Khắc cũng cùng chế độ xã hội chủ nghĩa như nước Việt Nam vậy. Ở đây, kinh tế phát triển, đầy đủ điều kiện cho anh phát huy tài năng. Anh học giỏi vậy chỉ mấy năm nữa là trở thành tiến sĩ. Nếu nhớ mẹ thì thỉnh thoảng mình về thăm mẹ. Bây giờ Việt Nam đã hòa bình rồi, nền kinh tế sẽ ngày một khá lên, việc đi lại lúc đó chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nếu mẹ thích thì chúng mình có thể đón mẹ sang đây.

Văn ái ngại nhìn Alena:

– Alena ơi! Em nghĩ đơn giản quá. Tuy là hai đất nước cùng chế độ xã hội chủ nghĩa, nhưng việc anh ở lại với em chắc chắn sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn. Mọi người sẽ coi anh như kẻ phản bội. Nhất là mẹ anh sẽ không đồng ý đâu.

Alena giận dữ:

– Chúng mình là trai chưa vợ gái chưa chồng có quyền yêu nhau chứ, tại sao lại phân biệt như vậy? Hay là anh quanh co vì anh đã có vợ ở nhà rồi?

Văn thanh minh:

– Không có, nhưng mẹ rất nghiêm khắc về việc yêu đương…

Alena tự tin:

– Đấy là mẹ chưa biết về em là ai thôi. Em sẽ đi chụp ảnh, để anh viết thư về cho mẹ biết và xin ý kiến mẹ.

Rồi cô say sưa:

– Anh biết không ở Tiệp khắc, những cặp vợ chồng mới cưới được tạo điều kiện thuận lợi bằng cách được vay. Khoản được vay này tối đa là 30.000 curon. Khi sinh con đầu lòng, Nhà nước cho xóa nợ 2.000 curon trong số tiền vay đó, khi sinh con thứ hai được xóa nợ 4.000 curon. Chắc chắn bố mẹ em sẽ hỗ trợ thêm để chúng mình có căn nhà ở Brno này.

Trước sự thúc giục của Alena, Văn đành viết thư gửi mẹ:

” Mẹ ơi…!

… Con đã yêu một cô gái Tiệp Khắc. Cô ấy học cùng con, rất ngoan, xinh đẹp và giỏi giang. Nếu như vì tình yêu, con xin phép mẹ ở lại Tiệp Khắc thì ý mẹ như thế nào? Con gửi ảnh cô ấy để mẹ xem…”

Alena trực tiếp cầm thư ra bưu điện gửi nhanh về Việt Nam. Chờ thư mẹ gửi sang, Alena vui vẻ vẽ ra viển cảnh tương lai. Cô mơ ước sau này sẽ được sống cùng Văn ở Brno. Bố mẹ của cô rất thương con gái. Họ bắt Alena phải đưa Văn về ra mắt. Nhân ngày nghỉ Alena cùng Văn đi tàu về Poprad. Trên tàu cô luôn miệng:

–  Mẹ thì biết anh rồi và quý lắm. Nhưng còn bố rất nghiêm khắc, ông là kiến trúc sư trưởng ở thành phố Kosice nên ít khi về nhà. Nay nghe tin con gái có người yêu, ông mới bố trí về xem mặt đấy.

Văn cười

– Được rồi, anh sẽ làm bộ hiền như thóc…

Alena vò đầu bứt tai:

– Ấy chết, anh mà làm vậy thì cụ ghét lắm. Cụ ghét những thằng đàn ông yếu đuối…

… Về đến nhà, bà Marta, mẹ của Alena chờ ở cổng:

– Các con vào nhà đi, bố đang đợi ở phòng khách. Anh thấy một người đàn ông có râu quai nón, ngồi bệ vệ trên xalông, đang đọc cuốn tạp chí tiếng Anh, Alena kêu lên:

– Bố, bố về lâu chưa?

Ông ngửng lên :

– Ờ, bố mới về hôm qua. Bạn con đây hả?

Ông đưa mắt nhìn sang Văn. Văn chào:

– Chào bác, nghe tin bác được nhận giải thưởng “Kiến trúc làng thể thao”, cháu xin chúc mừng bác.

Ông tròn mắt ngạc nhiên nhìn sang Alena, Alena cũng ngạc nhiên không kém vì chính cô cũng không biết chuyện ấy. Ông hất hàm:

– Ngồi xuống đi cháu, nghe nói cháu học rất giỏi phải không? Thế bố mẹ cháu ở Việt Nam làm gì?

Văn ngồi xuống ghế xalông đối điện với ông Rakhat. Alena ngồi sát bố, quàng tay qua ông:

– Mẹ cháu là giáo viên, bố cháu là bộ đội đã hy sinh trên chiến trường.

Ông thông cảm:

– Chiến tranh thật tàn khốc, lớp trẻ con như con Alena nhà này thì biết gì là súng đạn nữa.

Alena khoe bố:

– Anh Văn cũng từng đi bộ đội đấy bố ạ, từng chiến đấu ở chiến trường Lào.

Ông Rakhat nhìn Văn thiện chí:

– Trải qua bộ đội có khác, cậu trông rắn rỏi chứ không bấy bấy như mấy đứa sinh viên khác.

Rồi ông khoát tay Alena:

– Lấy cho bố chai Slivovice để bố uống với anh Văn vài ly.

Alena sung sướng vô cùng vì thấy ngay từ đầu bố đã mến Văn. Cô chạy lăng xăng lấy ly cho hai người nhắm nhí. Chiều đó Văn xin phép nấu cơm. Cả nhà đều ngạc nhiên vì người Tiệp hầu như không khái niệm được cơm thế nào là sống là chín. Họ chỉ đổ nước nấu theo công thức hướng dẫn cho nên có khi cơm nhão nhẹt mà sống, rồi họ chan sữa vào cơm ăn. Văn có mang theo ít bánh đa nem, anh trổ tài làm nem rán, giới thiệu đặc sản món ăn Việt Nam. Bên đĩa nem vàng ươm và nồi cơm thơm lừng, cả nhà vui vẻ ngồi nghe Văn kể chuyện. Anh kể về cây lúa, về thu hoạch thóc, từ hạt thóc ra hạt gạo như thế nào. Điều đó hoàn toàn mới mẻ với người Tiệp vì ở Tiệp Khắc chỉ có lúa mì, gạo nhập vào đã được làm sạch sẽ trong bao bì. Bà Marta luôn khen món nem rán và cách pha chế nước chấm sốt cà chua của Văn.

Sau bữa ăn, ông Rakhat mời Văn đánh cờ quốc tế. Rất may ở nhà Văn đã đánh cờ tướng giỏi nên khi sang Tiệp anh đã học được cờ quốc tế vào loại khá. Nhưng trước ông Rakhat, một người say mê cờ thì anh chỉ là một chú thỏ non. Văn thua liểng xiểng. Tuy vậy, ông Rakhat cũng nhận ra được nhiều nước cờ thông minh của Văn, ông dạy Văn:

– Anh phải chú ý nghiên cứu chiến thuật xuất quân theo từng thế một. Chịu khó đọc sách học cho thuộc vì đó là những kinh nghiệm hàng trăm năm các cao thủ cờ tổng kết lại. Đừng bao giờ bỏ trung lộ, anh nhớ nghiên cứu thêm về cờ tàn cuộc. Thế anh đã biết đánh cờ lâu chưa?

Văn thưa:

– Cháu mới biết đánh cờ quốc tế khi sang học ở Tiệp Khắc. Thời gian quá ít nên cũng chưa có điều kiện nghiên cứu sâu.

Ông Rakhat khen:

– Mới biết đánh thế là giỏi rồi, ở Việt Nam nghe nói cũng có loại cờ rất hay. Có giống cờ quốc tế không?

Văn đáp:

– Môn cờ đó ở phương Đông gọi là cờ tướng, có rất nhiều điểm giống cờ quốc tế nhưng tư tưởng phong kiến thể hiện hơi nặng. Các con tướng, sĩ, tượng chỉ ở trong khung cấm, không vượt sông tấn công được. Còn con tốt khi xuống hết nước thì không còn giá trị, ngược lại ở cờ quốc tế thì con tốt xuống hết nước có thể trở thành con hoàng hậu.

Sau mấy ván cờ mà phần lớn là Văn thua, ông Rakhat đứng dậy:

– Ta dừng ở đây. Alena, đàn một bài cho bố và anh Văn nghe đi con. Lâu lắm rồi bố không được nghe con đàn.

Alena nũng nịu:

– Bố bảo anh Văn đàn cho nghe, anh ấy đàn còn hay hơn con đấy.

Ông Rakhat tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Anh mà cũng biết đàn cơ à?

Văn khiêm tốn:

– Dạ, bố cháu là nhạc sĩ quân đội nên hồi nhỏ mẹ cháu bắt phải học đàn để có thể nối gót theo cha. Nhưng cuộc chiến tranh đã làm cho những thanh niên chúng cháu không có điều kiện ngồi đàn. Cháu đã xung phong vào bộ đội từ năm 1971. Bỏ lâu quá giờ đàn chắc cũng không hay…

Ông Rakhat vui mừng:

– Tôi rất thích nghe đàn, nên bắt con Alena học đàn để đánh cho tôi nghe, chứ tôi có biết đàn sáo gì đâu. Cậu đàn một bản nhạc Việt Nam để tôi thử nghe giai điệu xem sao.

Văn quyết định chọn bài Tiểu đoàn 307. Anh giải thích cho mọi người nghe nội dung bài hát:

– Đây là một bài hát truyền thống mà chúng cháu rất yêu thích, viết về Tiểu đoàn 307 anh hùng trong kháng chiến chống Pháp. Khi ở chiến trường chúng cháu hay hát bài này để động viên nhau hăng hái vào trận.

Văn vứa hát vừa đàn theo. Bà Marta và cậu em trai Alena cũng chạy ra phòng khách lắng nghe. Tiếng nhạc rộn ràng hùng tráng đã làm ông Rakhat vỗ tay dậm chân theo. Bài hát vừa chấm dứt, ông Rakhat chạy lại bên Văn ôm chầm lấy anh:

– Đúng là một hồi kèn xông trận, chú đã biết vì sao Việt Nam lại thắng Mỹ rồi. Alena lại đây đàn cho bố hát bài Quanh vườn nhỏ.

Alena vội chạy lại bên đàn dạo, ông Rakhat cất giọng ồm ồm say sưa hát.

” Okolo Hradce, v malé zahradce, rostou tam tři růže… Jedna je červená, druhá je bílá, etí květe modře…

( Quanh vườn nhỏ, ở một góc có ba bông hồng, một bông màu đỏ, bông thứ hai màu trắng, bông thứ ba nở màu xanh biển…)

Cả nhà cùng hát theo, Văn cũng hát theo. Rồi họ nắm tay nhau nhảy múa. Một hồi, ông Rakhat khoát tay:

– Bây giờ bà với con Alena ở nhà để bố con tôi đi nhậu. Tôi phải giới thiệu thằng con rể này cho mấy ông bạn mới được.

Alena cũng phải ngạc nhiên vì cách xưng hô của bố cô. Ông khoác vai Văn như bè bạn vào quán bia trong thị trấn. Vừa đến nơi ông đã kêu ầm lên:

– Mời các ông lại đây uống bia với tôi!

Ông Rakhat là người thành đạt trong thị trấn. Đặc biệt là ông đã thiết kế rất nhiều ngôi nhà cao đẹp ở thị trấn này nên dân trong vùng rất quý mến ông. Trong quán đang có rất nhiều vị chức sắc trong vùng. Thấy ông, họ mừng rỡ chạy tới bắt tay. Ông Thị trưởng cũng có mặt trong quán, ôm chầm lấy ông:

– Có phải bác Rakhat hôm nay chiêu đãi giải thưởng “Kiến trúc sư thể thao Olempic” phải không? Hôm rồi báo chí viết, chúng tôi mừng quá. Ông làm rạng danh cho xứ Poprad này đấy.

Ông Rakhat xua tay:

– Không, tôi muốn giới thiệu với các anh chàng rể tương lai cơ!

Tất cả cặp mắt tò mò dồn về phía chàng thanh niên Việt Nam, bởi ai cũng biết Alena là cô gái đẹp nhưng rất kiêu kỳ. Ông Rakhat nói oang oang:

– Đây là bạn trai của Alena đấy, sinh viên nhưng từng là bộ đội của dân tộc Việt Nam anh hùng. Cậu ta học giỏi và là người có bản lĩnh.

Thế là mọi người ào đến. Người bắt tay. Người vỗ vai. Người nâng ly. Cả quán nhậu tưng bừng hẳn lên. Cũng may tửu lượng của Văn không đến nỗi nào.

Hôm sau chia tay, bà Marta bùi ngùi:

– Các con thỉnh thoảng về chơi nhé.

Ông gạt phắt:

– Để cho chúng nó học! Bây giờ là năm cuối phải phấn đấu cái bằng đỏ con ạ. Sau này chúng mày thích ở Brno bố sẽ mua nhà ở trên đó cho ở. Để mẹ mày lúc nào thích lên tỉnh chơi thì lên đó mà ở.

Cậu em trai của Alena thì mê Văn như điếu đổ, vì anh truyền cho cậu ta vài ngón tiểu xảo chơi bài. Cậu cứ nài nỉ:

– Anh cố gắng về sớm dạy cho em nốt mấy ngón tráo bài để em đi biểu diễn cho chúng xem…

Tình cảm nồng ấm của gia đình làm đôi bạn trẻ trở nên hạnh phúc vô cùng. Alena thầm thì:

– Bây giờ em mới hết lo. Hôm nọ, mẹ bảo bố về làm ầm lên: “Con trai Tiệp đi đâu hết mà nó đâm đầu yêu thằng nước ngoài cơ chứ”. Mà làm sao anh biết bố được giải thưởng kiến trúc?

Văn cười xòa:

– Đấy là nhờ anh hay đọc báo và xem tin tức. Nên khi em giới thiệu bố em là kiến trúc sư trưởng thành phố Kosice, anh nhớ ngay đến bài viết mới tuần rồi.

Alena cười:

– Thế mà bố em kín tiếng, chẳng nói cho nhà biết gì. Bố mẹ đều khen anh đấy. Em chờ mong tin mẹ anh nữa, được mẹ đồng ý thì hạnh phúc quá anh nhỉ.

Văn và Alena trở về ký túc xá thì nhận được thư từ Việt Nam. Cả hai cùng hồi hộp, Alena reo lên:

– Để em bóc thư xem mẹ nghĩ gì về em nào.

Văn đọc ngấu nghiến thư của mẹ, mặt anh tái dần. Anh nặng nề gieo phịch xuống ghế. Alena lo lắng:

– Mẹ viết gì vậy anh. Mẹ không đồng ý phải không?

“… Nhận thư của con mà mẹ tưởng trời đất sụp xuống. Mấy hôm nay mẹ bị tái phát bệnh tim, may mà có em Sao Mi bên cạnh chăm sóc. Mẹ không ngờ con lại đổ đốn đến thế. Máu của cha con đã chảy và bao vất vả lo toan của mẹ để mong con nên người. Mẹ những tưởng có ngày vinh quy bái tổ làm rạng rỡ cho gia đình ta. Ai có ngờ con định làm kẻ phản bội, bỏ Tổ Quốc, bỏ gia đình để phụng sự cho tình yêu mù quáng. Nếu như con muốn ở lại thì mẹ coi như không có con trên đời này. Con hãy tỉnh lại đi. Cô bạn con rất đẹp, rất giỏi nhưng con không thể nào lấy được đâu. Đó chỉ là thứ hoa hồng trong tủ kính. Việc chia tay có thể con sẽ đau khổ nhưng mẹ tin con sẽ vượt qua được…”

Văn dịch cho Alena nghe. Có nhiều đoạn anh không dám dịch đúng sự thật. Nghe xong, Alena khóc nức nở:

– Anh Văn, mẹ chẳng hiểu gì em cả, mẹ phong kiến cổ hủ quá.

Văn sửng cồ với Alena:

– Cô im đi! Tôi cấm cô nói xấu mẹ.

Alena gào lên:

– Anh thì lúc nào cũng mẹ. Hoặc là em hoặc là mẹ, anh chọn đi.

Rồi cô chạy ào ra khỏi phòng Văn.

Bên ngoài trời đã tối. Những cành cây khô đã rụng hết lá, khẳng khiu như những cánh tay gầy chìa ra trong gió lạnh, như báo hiệu những ngày đông giá sắp đến.

*

*             *

Alena ngồi lặng im trong phòng. Bên ngoài những cơn gió lạnh đã tràn về. Những bông tuyết đầu mùa trắng nhẹ như bông rơi hồn nhiên bên cửa sổ làm lòng cô thêm tan nát. Alena không dám nhìn ra ngoài. Nàng sợ. Lời của mẹ Văn trong thư cứ vang lên: “Đó là thứ hoa hồng trong tủ kính…” Alena thấy lòng thắt lại. Tại sao bà ấy lại coi thường mình đến thế? Giấc mộng về tình yêu, về một mái ấm gia đình bỗng thành mộng ảo và đột ngột tan thành mây khói. Một căn nhà, một công việc ổn định bên người mình yêu tưởng đơn giản thế mà quá xa vời. Hôm nọ sau chuyến đi về thăm gia đình, nàng đã vui mừng biết bao khi bố hứa sẵn sàng mua nhà cho hai đứa ở Brno. Nhưng giờ đây trước ý kiến của mẹ Văn, rồi áp lực phía Việt Nam làm cho nàng rối bời. Bao nhiêu người bạn Tiệp đã đến và muốn cầu xin tình yêu nhưng nàng đã thờ ơ lạnh nhạt, mù quáng chạy theo tiếng gọi trái tim của người con trai xứ lạ. Những câu chuyện Văn kể về Việt Nam khiến nàng tưởng tượng ra một vùng đất hoang sơ nhưng đầy cảnh đẹp huyền bí. Nàng biết nhân dân Việt Nam vừa trải qua của chiến tranh tàn khốc nên đời sống rất khổ cực. Alena mong mình sẽ làm điểm tựa để cuộc sống của Văn sẽ khá hơn, không phải chịu đau khổ và tương lai của anh sẽ rất tươi sáng nếu có điều kiện nghiên cứu tại Tiệp Khắc. Nhưng lá thư của mẹ Văn kéo cô về với thực tại. Văn không thể ở lại đây được. Anh còn bị ràng buộc quá nhiều bởi gia đình, bởi quê hương. Hôm qua, trước khi đi thực tập ở Plzen, Văn đã gặp nàng và gửi lại lá thư chia tay:

” Alena rất yêu dấu của anh!

Anh không đủ can đảm nói lời vĩnh biệt em. Song anh phải làm như vậy… Hãy quên anh đi Alena. Anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh không đủ dũng cảm để ở lại mãnh đất này, anh còn quê hương, còn mẹ…”. Có tiếng gõ cửa phòng. Alena ra mở cửa. Victor, người bạn trai cùng lớp luôn luôn theo đuổi cô bước vào, trên mình cậu ta khoác chiếc áo da đen, đi đôi ủng vàng rất mốt, giọng suồng sã:

– Tối thứ bảy mà cậu không đi chơi đâu à. Này, tối nay ở vũ trường Hoàng Tử có ban nhạc chơi hay lắm, mình mời cậu đến đó nhảy được không?

Alena buồn bã:

– Mình không thích đi đâu cả, cậu cứ đi đi!

Victor:

– Thất tình rồi phải không? Tớ bảo cậu rồi, đừng yêu người Việt Nam. Ho không thể ở với cậu được đâu. Đất nước họ tốn tiền cho ăn học để về làm việc, dễ gì người ta cho ở lại. Đất nước họ rất cực khổ nên nếu cho phép ở lại thì nhiều người sẽ chẳng muốn về nước đâu. Cậu thấy bao nhiêu đôi ở trường này đều phải chia tay trong đắng cay đó thôi. Bây giờ chính sách họ có thoáng hơn, trước đây mà yêu đương là người ta đuổi về nước đấy.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Alena:

– Victor này, mình muốn sang Việt Nam với Văn được không?

Victor kêu lên:

– Cậu điên vì tình rồi! Cậu có biết Việt Nam là thế nào không? Là nơi hàng chục năm bị chiến tranh tàn phá, không điện, không thức ăn. Chỉ có muỗi, sốt rét rừng với những sinh hoạt sơ đẳng nhất. Một thiếu nữ xinh đẹp trắng trẻo như cậu thế này sang đấy chắc nước da sẽ đen xì và tóc sẽ bị nắng thiêu cháy. Rồi những hủ tục sẽ hành hạ một cô gái ưa tự do như cậu. Tại sao cậu lại tự đầy đọa mình như thế? Cậu biết có bao nhiêu người mong ước được cậu đoái hoài đến không?

Victor khẽ thở dài, nhìn Alena với đôi mắt như van lơn, như cầu xin. Bất ngờ Victor rút trong túi ra một chiếc đồng hồ nữ màu trắng nhỏ nhắn:

– Alena ơi! Mình muốn tặng cậu chiếc đồng hồ này để cậu luôn hiểu lòng mình thương yêu cậu biết dường nào. Chỉ cần sự đồng ý của cậu là mình sẽ đưa cậu đến bên bờ hạnh phúc.

Alena biết Victor thầm mong trộm nhớ mình đã lâu nhưng hôm nay cậu ta liều lĩnh đến thế. Nàng từ chối khéo:

– Cậu cầm lấy đồng hồ này để tặng cho cô bé nào yêu thương cậu. Còn mình giờ chỉ muốn sang Việt Nam thôi. Trái tim của mình đã dành cho Văn rồi.

Victor dúi đồng hồ vào tay Alena:

– Cậu cứ cầm lấy đi dù cậu không yêu mình thì mình vẫn là bạn tốt của nhau cơ mà. Cậu thích sang Việt Nam, mình sẽ giúp cậu. Nhưng cậu muốn sang đấy thì phải học những phong tục của họ, học tiếng của họ. Mình tin họ sẽ rất vui mừng được đón cậu. Bởi bỗng dưng bỏ tiền cho đi học một người lại về được hai người. Cậu có biết ở Nhật Bản người ta còn động viên Âu hóa để nòi giống ngày một cao lên. Bây giờ có ai gọi là Nhật lùn nữa đâu.

Alena cầm chiếc đồng hồ:

– Cảm ơn chiếc đồng hồ, nhất là cảm ơn lời khuyên của cậu. Mình phải sống có nghị lực hơn. Chẳng nhẽ bao nhiêu người Việt chịu đựng gian khổ được mà mình không chịu được sao? Mình sẽ đến Plzen tìm Văn để nói cho anh ấy nghe quyết định mới của mình. Cậu ủng hộ mình nhé. Cậu sẽ là người bạn tốt của mình phải không nào?

Victor giọng buồn thiu:

– Tớ luôn luôn chờ đón những cơ hội cậu dành cho tớ. Nhưng tớ cũng sẽ hết lòng ủng hộ cậu trước mọi quyết định.

Cùng Danh Mục :

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>