Hóa kiếp chớp bể – thơ Bùi Minh Vũ

image large 35zea080or Hóa kiếp chớp bể   thơ Bùi Minh Vũ

 

1

Em cầm hồ sơ xin việc

Nhận đôi môi đôi tay

Gầy nước bọt nước mắt

Gạ nhau

khóc há mồm

hạt cơm nằm sấp

mơ ruộng lúa bông vàng

Mẹ mang chiếc túi ba gang

tối ba mươi mưa kéo đến

Những mùa đông

Mùa buồn

Muối linh hồn nhỏ

Đỏ mắt

thời gian ăn mặt người.

 

2

Buồn của những giọt mưa tan trong biển lớn

Xóa nhòa hình hài

Hóa kiếp chớp bể

Buồn ơi

Những con cáo không bao giờ ăn nỗi buồn của mưa

Gặm đôi vai gầy người nông dân cần mẫn

Thật khó mở lòng hứng lấy những giọt mưa từ trời xanh của em

Buồn như trút nước khi linh hồn em cầm cố

Nơi em sinh ra

Mặt trời chưa biết cười

Dòng sông buồn điên cạn kiệt

 

3

Thế giới hẹp hòi

Mặt trời bỏ mặt người

Mang nỗi buồn rao đêm

Những đôi vai chồng lên

Đêm mù sương mọc đầy lông lá

Trên thân thể cường dương

Những hơi thở lụn bại ngạo mạn

Không biết nỗi buồn con chó chờ

Gặm nhấm không khí đêm ba mươi

Cơn mưa phun ra những tràng pháo buồn

Chẳng thể gầy dựng mùa xuân trong đá vỡ buồn bong bóng

 

4

Trong đôi mắt của em

Con người rôbốt

Trái tim rôbốt

buồn nghiêng chao phận người

Khi em đi bằng hai đầu gối

Bằng mông

Bằng lưng

Bằng nước mắt

Và ngủ trên thân thể người khác

Cười trên thân thể người khác

Ngày ấy buồn như thảm họa không đầu

Của một loài rắn vô sinh dưới lòng đại dương

Uống những hạt mưa trôi ra biển lớn

 

5

Em bịt khăn mặt né tránh

Gáo nước sôi

Thong thả ánh nắng buồn một mình

Khi biết mình chuẩn bị làm trò chơi người lớn

Mãi mãi chẳng hề mở mắt

Mắt của bầu trời to những miền quê em dần xa

ký ức về một mùa nước lũ

xách đó đi đơm chẳng rơm đun bếp

Em bịt khăn né tránh

Gáo nước sôi

Từ người thầy đầu tiên dạy em tiên học lễ.

 

6

Em giữa mất còn

Màu xanh phản bội đất đai

Chiếc tàu biển băm vằm con sóng thăm bờ

Tới những nơi không có bến bờ nỗi buồn

Những cây chổi quét rác bỏ quên ngoài bờ rìa dinh thự

Chẳng còn câu thơ nào xứng đáng của anh

Cho em thở phào

trước khi uống ly nước nhanh

Kịp cho chuyến tàu cũ mốc

Dù em đang bị cảm lạnh đêm qua

 

7

Buồn của những giọt mưa tan trong biển lớn

Xóa nhòa hình hài

Hóa kiếp chớp bể

Buồn ơi

Có nỗi buồn bị bỏ rơi

Trần truồng cơm áo

Chẳng có họ tên quê quán

Bỏ ngỏ nỗi buồn

Thanh lý nỗi buồn

Ai đấu giá lô buồn chẳng cần đặt cọc

Em xin lấy

Lãng quên những bội bạc .

 

8

xin nhường mọi giải thưởng

Cho anh

con muỗi trên thân thể

cô gái của thời ấu thơ ngoan như nước giếng

Có nỗi buồn biển lớn

Em xin giữ những ngày không chung thủy

Nối thêm đôi tay

Quẳng ký ức hôm qua hôm kia ra ngoài bức tường

Ngồi câu cá

Đợi anh.

không còn ngày

không còn đêm

còn người

Buồn ơi…


Bùi Minh Vũ. 10-2011

Cùng Danh Mục :

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>